"

"Howard, đã có lần tôi nuôi một con mèo con. Cái con quái vật khốn khổ ấy, một con thú nhỏ sống quanh mấy bãi rác, bị ruồi muỗi bâu, chỉ còn lông, bùn đất và một nắm xương. Nó cứ bám lấy tôi, theo tôi về nhà. Tôi cho nó ăn rồi đuổi nó đi. Nhưng ngày hôm sau nó quay lại và cuối cùng thì tôi giữ nó lại để nuôi…

Tôi có thể chấp nhận cuộc sống đó, nhưng không phải tất cả. Có những lúc tôi cảm thấy rất tệ, thường là các buổi tối. Có một lần tôi muốn tự tử. Không phải vì tôi tức giận, bởi vì sự tức giận thường làm tôi làm việc chăm chỉ hơn. Không phải nỗi sợ hãi mà là sự ghê tởm, Howard ạ. Sự ghê tởm làm cho tôi cảm thấy như thể rằng toàn bộ thế giới này đang chìm dưới nước, còn nước thì đứng im. Nước tràn ra khỏi các cống rãnh và nuốt chửng mọi thứ, kể cả bầu trời, kể cả trí não của tôi.

Rồi tôi nhìn con mèo con đó. Tôi nghĩ rằng nó không hề biết đến những thứ mà tôi ghê tởm, không bao giờ có thể biết. Nó sạch sẽ, sạch sẽ tuyệt đối bởi vì nó không có khả năng hiểu được sự xấu xa của thế giới này. Tôi không thể diễn đạt cho anh hiểu được cái cảm giác khoan khoái khi thử tưởng tượng xem trạng thái ý thức trong cái bộ não nhỏ xíu ấy như thế nào, và cố gắng chia sẻ nó - đấy cũng là một ý thức sống, nhưng trong sạch và tự do. Tôi nằm xuống sàn nhà và úp mặt vào bụng con mèo, nghe như cái con quái vật ấy gừ gừ. Và rồi tôi thấy khỏe hơn…”

"

Ayn Rand
@5 months ago with 2 notes

lúc này

cảm giác như kiểu lồng ngực bị bóp nghẹt lại. vì không dám nói ra những điều muốn nói.

bản thân mình, luôn chỉ là một đứa máu lạnh thích sống bên lề, để không có ràng buộc, để không phải khổ sở khi quá yêu thương, để không bị chạm vào dây thần kinh ‘con người’ mỗi lần xúc động.


note lại, để biết rằng thực ra, lúc này đây, tim mình vẫn đang đập bình thường.

@1 year ago with 2 notes
Chú chó 

Chú chó 

@2 years ago
#things #dog #saigon 
Nhộng khổng lồ ở siêu thị 

Nhộng khổng lồ ở siêu thị 

@2 years ago
#hanoi #food 
Quạt máy ở chỗ sửa xe 3k

Quạt máy ở chỗ sửa xe 3k

@2 years ago
#saigon #things 

"He awoke each morning with the desire to do right, to be a good and meaningful person, to be, as simple as it sounded and as impossible as it actually was, happy. And during the course of each day his heart would descend from his chest into his stomach. By early afternoon he was overcome by the feeling that nothing was right, or nothing was right for him, and by the desire to be alone. By evening he was fulfilled: alone in the magnitude of his grief, alone in his aimless guilt, alone even in his loneliness. I am not sad, he would repeat to himself over and over, I am not sad. As if he might one day convince himself. Or fool himself. Or convince others—the only thing worse than being sad is for others to know that you are sad. I am not sad. I am not sad. Because his life had unlimited potential for happiness, insofar as it was an empty white room. He would fall asleep with his heart at the foot of his bed, like some domesticated animal that was no part of him at all. And each morning he would wake with it again in the cupboard of his rib cage, having become a little heavier, a little weaker, but still pumping. And by the midafternoon he was again overcome with the desire to be somewhere else, someone else, someone else somewhere else. I am not sad."

Jonathan Safran Foer, Everything Is Illuminated.
@10 months ago with 1 note

"- Cậu nghĩ thiên đường như thế nào?
- Ừm… Mình nghĩ rằng… ở đó mỗi người đều có một con ngựa trắng để cưỡi và ăn kẹo dẻo cả ngày. Tất cả mọi người đều là bạn bè của nhau.
- Nhưng nếu cậu sợ cưỡi ngựa?
- Không quan trọng, vì đó không phải là những con ngựa thường, chúng có cánh. Và nếu cậu bị ngã thì cậu sẽ ngã lên những đám mây…"

My girl (1991)

- À, tự nhiên nhớ ra cảm xúc *hồi xưa* khi đọc những đoạn hội thoại kiểu này, nhất là có cảnh ai đó mất đi. 

:(

@2 years ago with 1 note
#film 
Đuối vãi chuối 

Đuối vãi chuối 

@2 years ago
#fruit #life 
Hành lang ở khu tập thể 

Hành lang ở khu tập thể 

@2 years ago with 1 note
#saigon 
Hột VL xào me

Hột VL xào me

@2 years ago with 1 note
#food #saigon